Mình giao cho AI rất nhiều. Viết, làm ảnh, dựng web, chạy việc lặp. Nhưng có những việc mình giữ lại, không giao.

Một người giao gần hết việc cho đội robot, giữ lại một phần nhỏ cho riêng mình
Giao cho AI gần hết. Nhưng có một phần nhỏ mình giữ lại.

Mấy việc mình giữ

Quyết định lớn về tiền, về hướng đi. Mình nghe AI phân tích, nhưng người bấm nút là mình.

Quan hệ với người. Một lời cảm ơn, một câu xin lỗi, một cuộc nói chuyện thật. Mấy cái đó để AI làm là hỏng.

Lời hứa và giá trị mình theo. Cái đó không ai giao cho máy được.

AI nhân mình lên, không thay mình

Mình nghĩ về AI như cái đòn bẩy. Nó nhân sức mình lên nhiều lần, làm được nhiều hơn hẳn một mình.

Nhưng đòn bẩy thì vẫn cần một người đứng đó mà bẩy. Bỏ người đi thì chẳng còn gì để nhân.

Một người được robot AI nhân sức lên, một mình mà ra nhiều kết quả, AI là đòn bẩy không phải thay thế
AI là đòn bẩy nhân sức mình lên, không phải thứ thay mình.

Giữ phần người

Càng giao nhiều cho AI, mình càng phải rõ phần nào chỉ mình mới làm được. Giữ được phần đó thì AI mới là công cụ trong tay mình.

Buông luôn phần đó thì mình mới là người làm công cho cái máy.

Một vòng tròn ấm chứa phần người: bắt tay, trái tim, la bàn giá trị, lời hứa, robot đứng ngoài như công cụ
Quyết định, quan hệ, lời hứa, giá trị. Phần người mình giữ.

Cuối cùng

AI lo phần việc. Mình lo phần người. Ranh giới đó, mình giữ cho rõ.