Lần đầu AI làm sai, nó không sai kiểu ngập ngừng. Nó sai rất tự tin.
Câu chữ vẫn chắc nịch. Báo cáo vẫn gọn gàng. Nhìn qua thì tưởng đã xong. Và mình tin.
Cái sai không nằm ở code
Với người không biết code như mình, cái nguy hiểm không phải là một dòng code sai. Cái nguy hiểm là AI nói "xong rồi", còn mình không mở ra kiểm.
Có lần mình nghĩ một việc đã ổn vì AI báo đã xử lý. Nhưng khi mở preview, mới thấy phần trình bày chưa đúng ý. Có chỗ thiếu visual, có chỗ style lệch, có chỗ cần mình duyệt trước nhưng nó đã đi quá nhanh.
Nó không cố tình phá. Nó chỉ làm đúng theo cách nó hiểu, rồi báo lại bằng giọng quá tự tin.
Mình cũng sai
Nói AI sai thì dễ. Nhưng phần của mình cũng có lỗi.
Mình đã giao việc chưa đủ ranh giới. Chưa nói rõ khi nào phải dừng hỏi lại. Chưa ép nó đưa preview trước khi coi là xong.
Một trợ lý rất chăm mà không có rào chắn thì sẽ chạy rất nhanh. Chạy nhanh sai hướng vẫn là sai.
Từ đó mình đổi rule
Sau vài lần như vậy, mình bắt đầu viết rule cụ thể hơn. Sửa file xong phải có preview. Visual phải đủ số lượng. Style phải hỏi mình confirm trước khi gen hàng loạt.
Link preview phải bấm được. Bài chưa được mình duyệt thì chưa live. Những thứ này nghe hơi lặt vặt, nhưng nó là dây an toàn.
AI càng làm được nhiều, mình càng cần rule rõ. Không phải vì mình không tin nó. Vì mình biết nó có thể tự tin ngay cả khi nó sai.
Tin nhưng phải kiểm
Mình vẫn dùng AI mỗi ngày. Vẫn giao việc lớn hơn trước. Nhưng niềm tin bây giờ khác.
Không còn là "nó nói xong thì chắc xong". Mà là "nó nói xong, mình xem bằng chứng".
Cuối cùng
AI làm sai không làm mình bỏ AI. Nó làm mình dùng AI nghiêm túc hơn.
Tin một trợ lý không có nghĩa là bỏ qua kiểm tra. Tin đúng nghĩa là biết nó mạnh ở đâu, dễ sai ở đâu, và đặt rào chắn cho những chỗ đó.