Sáng nay mình mở thử một phiên chat AI mới trên điện thoại. Đọc câu trả lời đầu tiên là thấy sai sai liền. Nó nói chuyện với mình như người lạ, kiểu chưa từng quen biết gì.
Trên máy tính thì khác hẳn. Con AI mình làm chung mỗi ngày biết mình là ai, biết mình mù code, biết mình thích được trả lời kiểu nào. Còn bản trên điện thoại thì lạ hoắc.
Chuyện nhỏ vậy mà mình không bỏ qua được. Vì nó dính ngay tới thứ mình hì hục làm cả tháng nay: một bộ não AI đi đâu cũng theo mình.
Bộ não mình đang xây là gì
Mình mù code. Cái giữ cho AI hiểu mình không phải mấy dòng lệnh, mà là một mớ ghi chú: mình là ai, đang làm dự án gì, muốn được nói chuyện ra sao, mấy nguyên tắc mình đã chốt. Mình kêu đại nó là bộ não.
Trên máy tính thì mớ đó nằm sẵn trong máy, nên AI lúc nào cũng đọc được. Nhưng mở AI trên điện thoại thì nó chạy ở một cái máy chủ tận đâu, không với tới được bộ não trong máy mình. Thành ra nó chẳng nhớ gì về mình.
Cách xử thì có sẵn từ trước rồi. Chép một bản bộ não bỏ thẳng vô từng kho dự án. AI mở kho nào thì đọc bộ não nằm trong kho đó. Mình cứ tưởng đã làm xong hết các kho.
Mình với AI ngồi mổ xẻ
Thay vì ngồi đoán, mình kêu AI tự đi kiểm tra. Nó rà hết các kho dự án của mình rồi kê ra một bảng: kho nào có bộ não, kho nào chưa.
Lòi ra ngay. Đúng cái kho mình lỡ mở trên điện thoại sáng nay lại là kho duy nhất bị bỏ sót, chưa nhét bộ não vào. Mấy kho còn lại đều có đủ. Xui kiểu gì mình mở trúng ngay con bị quên.
Sửa thì nhanh thôi. Nhưng mình kêu AI rà cho hết, đừng dừng ở một lỗi. Mà rà xong thì lòi ra chuyện khác lớn hơn.
Bộ não thì không được để lộ
Có một kho dự án của mình đang để công khai, ai trên mạng cũng vô xem được. Tại nó gắn với một trang web nhỏ đang chạy, mà kiểu host cũ bắt kho phải công khai thì trang mới hiện ra.
Kẹt ở chỗ kho đó cũng chứa bộ não với trí nhớ của mình. Công khai nghĩa là ai cũng đọc được mấy ghi chú riêng đó. Một cái cửa mở toang mà mình không để ý.
Tới đây thì trong đầu mình rõ ra một nguyên tắc. Kho nào chứa bộ não thì phải đóng kín. Khỏi ngoại lệ.
Cái giá của sự riêng tư
Muốn đóng kho mà trang web vẫn sống thì phải đổi chỗ host. Mình dời trang qua một nền tảng cho phép kho để kín mà trang vẫn chạy ngon.
Làm từng bước cho chắc, không để trang sập giây nào. Đẩy trang lên chỗ mới trước, coi nó sống thật chưa, xong mới đóng kho lại thành kín. Lúc đó bộ não mới hết phơi ra ngoài.
Vậy là gọn. Không còn kho công khai nào của mình ôm trí nhớ riêng nữa. Bộ não vẫn theo mình ở mọi máy, mà nằm sau cửa khóa.
Mình rút ra gì
Một, cái làm AI hiểu mình không phải phép màu gì. Là một mớ ghi chú mình bỏ công nuôi từng ngày. Mất nó thì AI có giỏi cỡ nào cũng thành người dưng.
Hai, tiện với kín hay đá nhau. Để kho công khai thì tiện, nhưng đổi lại là phơi ghi chú riêng ra. Mình chọn kín, chịu cực thêm chút để dọn cho đàng hoàng.
Ba, cả buổi mình không gõ một dòng code nào. Mình ra hướng, AI đi kiểm tra với làm tay chân, mình là người quyết. Không rành kỹ thuật vẫn cầm lái được, miễn hỏi đúng chỗ và biết mình muốn gì.
Mình ghi lại buổi này để sau quên thì mở ra coi. Với để mấy anh em đang tự gom một bộ não AI cho riêng mình thấy: nó đâu có ngon ngay từ đầu, mình vừa làm vừa vá.