Mình bắt đầu với AI cũng từ con số không. Không khác gì anh em đang đọc dòng này.

Thứ giúp mình tiến nhanh nhất hoá ra không phải khoá học nào. Là những lần mình đứng ra chia sẻ lại cho người khác.

Một người chia sẻ cho nhóm nhỏ, bóng đèn hiểu biết trên đầu anh sáng dần lên khi anh nói
Đứng ra chia sẻ, hoá ra mình là người học được nhiều nhất.

Chia sẻ buộc mình hiểu thật

Tự học một mình, mình hay tưởng là mình hiểu. Đọc xong gật gù, thấy cũng dễ.

Nhưng tới lúc phải nói lại cho người khác nghe, mấy chỗ mình hiểu lờ mờ lòi ra hết. Không giải thích được tức là chưa hiểu.

Một người ngồi chuẩn bị buổi chia sẻ, soi kỹ một khái niệm tới khi nó hiện ra rõ ràng
Phải nói lại cho người khác thì mấy chỗ hiểu lờ mờ mới lòi ra.

Một buổi chuẩn bị bằng cả tháng tự mò

Để chuẩn bị một buổi chia sẻ, mình phải đào lại từ đầu, sắp xếp cho người khác nghe lọt.

Cái quá trình đó nhồi cho mình hiểu sâu hơn cả tháng trời ngồi đọc linh tinh một mình. Mấy buổi mình chia sẻ ở Phong Vũ, An Phát, hay trường Nông Lâm đều vậy.

Không cần giỏi mới chia sẻ

Nhiều người nghĩ phải giỏi rồi mới dám chia sẻ. Mình thấy ngược lại.

Mình chia sẻ đúng cái mình vừa làm được, ở mức của mình, cho người đi sau một hai bước. Vậy là đủ giúp họ, mà mình cũng chắc thêm.

Một người chia sẻ ngang hàng với vài người bạn, trao đổi qua lại, ai cũng học được
Không cần giỏi mới chia sẻ. Chia sẻ ở mức của mình là đủ.

Cuối cùng

Muốn nắm chắc thứ gì, mình đem nó kể lại cho một người khác. Nói được trơn tru thì mới thật là của mình.

Anh em không cần đợi tới lúc giỏi. Cứ chia sẻ cái mình có, rồi giỏi lên.